Tag Archives: giang mai

Các biến chứng nguy hiểm do bệnh tình dục

Có trên 20 bệnh lây truyền qua đường tình dục (LTQĐTD), nhưng thường gặp là các bệnh lậu, giang mai, trùng roi sinh dục, nhiễm Chlamydia, bệnh hạ cam, hespes sinh dục, sùi mào gà sinh dục và HIV/AIDS.

cac-bien-chung-nguy-hiem-do-benh-tinh-duc

Biểu hiện của các bệnh LTQĐTD gồm: có dịch bất thường chảy ra từ âm đạo hoặc đầu dương vật; hậu môn hoặc cơ quan sinh dục bị ngứa, đau, đỏ, rát hoặc có các nốt, các vết loét bất thường; tiểu đau, buốt hoặc rát, hoặc tiểu nhiều hơn bình thường; đau bất thường ở vùng bụng dưới mà không liên quan gì tới việc hành kinh; trên da có nhiều mụn cóc, hoặc các mụn phỏng rộp, đau, chảy nước, hoặc có lốm đốm đỏ, hay các u nhọt quanh miệng hoặc cơ quan sinh dục hoặc nổi hạch ở vùng bẹn…; đau nhiều khi giao hợp ở các thiếu nữ hoặc có ra máu sau quan hệ tình dục. Tuy nhiên, một số bệnh LTQĐTD không thể hiện dấu hiệu rõ ràng, chẳng hạn như bệnh do Chlamydia, nhiễm virut viêm gan B và C, nhiễm HIV… Vì thế người mắc có thể không biết mình đã bị mắc bệnh, nhưng vẫn có thể làm lây bệnh cho người khác.

Biến chứng của các bệnh LTQĐTD rất nguy hiểm như: viêm hố chậu, chửa ngoài tử cung (có thể đe dọa tính mạng), gây chết người (HIV hoặc viêm gan siêu vi B, C…), vô sinh, chít hẹp niệu đạo, giang mai bẩm sinh (do mẹ bị bệnh truyền sang con, gây dị hình ở trẻ sơ sinh), viêm kết mạc mắt trẻ sơ sinh, nguy cơ bị ung thư, tổn thương não hoặc phá hủy gan… Vì thế, nếu nghi ngờ bị mắc bệnh cần lập tức đi khám chuyên khoa da liễu để xác định nguyên nhân và điều trị kịp thời. Khi đã mắc bệnh, cần dùng thuốc theo đúng chỉ định của bác sĩ điều trị, tuyệt đối không bỏ thuốc khi thấy đỡ triệu chứng. Khi dùng hết thuốc nên đi khám lại. Trong quá trình điều trị bệnh nên hạn chế quan hệ tình dục (nếu có thì phải sử dụng bao cao su). Hãy khuyên bạn tình của mình đi khám và chữa bệnh để tránh tình trạng lây chéo giữa hai người.

Để phòng bệnh, quan trọng nhất là mọi người, nhất là lứa tuổi thanh thiếu niên phải có những hiểu biết cần thiết về tình dục, về sức khỏe sinh sản và các bệnh LTQĐTD để tự phòng cho bản thân và tránh làm lây bệnh ra cộng đồng. Biện pháp phòng bệnh tốt nhất là sống chung thủy lành mạnh. Dùng bao cao su đúng cách khi quan hệ tình dục.

Nguồn sức khỏe đời sống

Bệnh hạch bẹn sưng

Hội chứng sưng hạch bẹn là viêm của các hạch lympho ở vùng bẹn, có thể đau và có thể có mủ. Khi các hạch này vỡ ra, chúng giống các vết loét ở vùng bẹn. Hội chứng sưng hạch bẹn có thể gặp ở cả nam và nữ.

Biểu hiện

Thông thường sưng hạch bẹn to ở 1 hoặc cả 2 bên, có thể kèm theo xuất hiện các vết loét, mụn nước, sẩn nhỏ vùng hậu môn, sinh dục hoặc xuất hiện trước khi sưng hạch. Ngoài ra, còn có các biểu hiện khác ở da hoặc niêm mạc: sẩn, sẩn mủ, đào ban đặc biệt chú ý thương tổn ở lòng bàn tay và bàn chân. Sốt hoặc không sốt.

hach-ben

Các nguyên nhân thường gặp

Có rất nhiều nguyên nhân của sưng hạch bẹn như: Do các vết thương, vết trầy xước da gây nhiễm khuẩn cấp tính ở chân, bàn chân cùng bên. Tuy nhiên, sưng hạch bẹn cũng có thể do những nguyên nhân sau:

Viêm hạch do giang mai: Là một bệnh lây truyền qua đường tình dục do xoắn khuẩn Treponema pallidum (xoắn khuẩn giang mai) gây ra. Nếu giang mai ở giai đoạn I: thường hạch to, di động, khu trú phổ biến là ở một bên bẹn, trong chùm hạch có một hạch to hơn hẳn gọi là “hạch chúa”. Nếu giang mai ở giai đoạn II: hạch lan tràn hai bên bẹn và nhiều nơi khác: nách, cổ, dưới hàm. Kèm các biểu hiện khác: đào ban, sẩn, mảng niêm mạc, rụng tóc, có thể có sốt…

Viêm hạch do hạ cam: Hạ cam là một bệnh lây qua đường tình dục, do trực khuẩn gram âm Hemopilus ducreyi gây ra. Bệnh còn có thể lây từ người sang người do tiếp xúc với vết loét. Thời gian ủ bệnh từ 3-5 ngày. Muốn phát hiện bệnh cần phải dựa vào các triệu chứng sau: tổn thương nơi đường vào lúc đầu là vết sẩn mụn phỏng, sau đó vỡ ra tạo nên nốt loét đau, mềm, có đáy hoại tử và vòng đỏ xung quanh bờ không rõ ràng. Có khi có nhiều vết loét do lây tại chỗ và viêm hạch bẹn, xuất hiện sau 2 tuần khi có vết loét hạ cam. Thường chỉ có một hạch viêm ở một bên bẹn. Hạch đỏ, nóng, sưng, đau. Hạch vỡ mủ (như màu sô cô la), tạo thành vết loét lâu lành có bờ nham nhở.

Viêm hạch do u hạt bạch huyết hoa liễu: Hay còn gọi là bệnh Nicolas-Favre, lây truyền qua đường tình dục, đặc biệt trong những nam giới sinh hoạt đồng tính. Diễn biến của bệnh rất khó nhận biết, trải qua nhiều giai đoạn: Loét hậu môn, đôi khi chít hẹp hậu môn, lỗ rò quanh hậu môn, mưng mủ, rồi xuất hiện các biểu hiện trầm trọng trên da, gây tổn thương tới các khớp. Viêm hạch xuất hiện vài ngày, vài tuần sau khi có mụn nước, sẩn nhỏ hoặc vết loét. Viêm hạch thường ở một bên (phổ biến là ở bẹn). Các hạch viêm thường tạo thành một khối, không di động, mềm dần và chảy mủ ra ngoài thành nhiều lỗ dò hoặc đường hầm thông nhau giống như “gương sen”.

Vì vậy, khi mắc các bệnh kể trên phải điều trị sớm, để phòng tránh sưng hạch. Nếu có các triệu chứng sưng hạch bẹn và kèm theo các triệu chứng khác thì cần phải đến cơ sở y tế để được điều trị.

Theo sức khỏe đời sống

Sẩy thai liên tiếp – biết nhưng không thể tránh

Mang thai, sinh con là thiên chức của người phụ nữ, thế nhưng không ít người bị sẩy thai liên tiếp nhiều lần. Giới chuyên môn gọi đó là sẩy thai quen dạ.

Nhiều lần mang thai vẫn chưa có con

Chị Thanh Thủy, giáo viên một trường Mầm non ở Thanh Hóa lấy chồng ở tuổi 27 – độ tuổi sinh đẻ đẹp nhất. Thế nhưng gần 4 năm sau khi kết hôn chị vẫn chưa có con. Dù đã nhiều lần mang thai nhưng chị đều bị sẩy một cách vô cớ.

say-thai-lien-tiep-biet-nhung-khong-the-tranh

Lần thứ nhất chị bị sẩy thai khi thai mới được 9 tuần. Tự dằn vặt mình bất cẩn nên mới như vậy, đến lần mang thai sau, chị cẩn thận hơn rất nhiều, không tự đi xe máy đi làm như mọi khi. Nhưng cũng chỉ đến tuần thứ 9 thì chị bị ra huyết và sẩy thai khi đang làm việc nhà. Sau đó chị mang thai thêm 2 lần nữa nhưng cũng chỉ giữ được hơn 2 tháng thì bị sẩy.

Chị Thu Hòa cũng là một trong số chị em không may mắn đường con cái. Vốn là nhân viên kinh doanh, công việc của chị phải đi lại nhiều. Ngày mang thai đứa đầu tiên, do chưa có kinh nghiệm, lại chủ quan đến chị không chú ý, vẫn đi lại nhiều, kể cả đi công tác các tỉnh. Kết quả là đến tuần thứ 12, chị bị ra nhiều máu trong lúc đang làm việc với khách hàng. Mặc dù được đưa ngay đến bệnh viện nhưng các bác sĩ cũng không kịp giữ thai cho chị.

Đến lần mang thai thứ hai, chị rút kinh nghiệm không đi các tỉnh nữa, chỉ chạy việc quanh Hà Nội. Nhưng chị cũng chỉ giữ được thai đến 15 tuần. Lần thứ ba mang thai, chị xin làm việc tại văn phòng. Mặc dù không phải đi lại nhiều nhưng thỉnh thoảng chị Hòa lại thấy ra máu hoặc đau bụng. Những lần như vậy, chị phải ở lại viện vài ngày vì có dấu hiệu dọa sẩy thai. Nghe lời bác sĩ và người thân, đến tuần thứ 20, chị xin nhập viện để yên tâm giữ thai vì theo các bác sĩ, chị có nhiều nguy cơ sẩy thai quen dạ.

say-thai-lien-tiep-biet-nhung-khong-the-tranh1

Không riêng chị Thủy, chị Hòa, rất nhiều chị em phụ nữ rơi vào tình trạng mang thai nhiều lần và liên tiếp bị sẩy thai như vậy. Theo các bác sĩ sản khoa thì hiện tượng này được gọi là sẩy thai quen dạ. Điều đặc biệt là hiện tượng này không phải chỉ gặp ở những phụ nữ lớn tuổi mà ngay cả những chị em đang ở thời kỳ sinh sản lý tưởng nhất cũng có thể gặp.

Cẩn trọng chứng sẩy thai quen dạ

Bác sĩ Lê Thị Kim Dung, sẩy thai tự nhiên, liên tiếp xuất phát từ nhiều nguyên nhân. Nhưng nếu các lần sẩy thai cùng rơi vào một thời gian (cùng tuổi thai) thì khả năng lớn là do khiếm khuyết về gen di truyền, tức là có thể cha và mẹ mang hai bộ gen có những đột biến hoặc gen “xấu” nào đó mà khi kết hợp lại với nhau sẽ gây ra những dị tật hoặc khiếm khuyết nặng khiến cho thai không thể phát triển qua một độ tuổi nhất định.

Nhiều trường hợp nguyên nhân gây sẩy thai liên tục do tử cung kém phát triển, tử cung gấp và đổ ra sau hay u xơ tử cung, dị dạng tử cung, hở eo tử cung, bệnh lạc nội mạc tử cung… hoặc do giảm nội tiết estrogen, progesteron, cường hoặc thiểu năng tuyến giáp… Người mẹ bị bệnh giang mai, tiểu đường, bệnh tim mạch, thận… nếu thường xuyên xoa bụng khi mang thai, quan hệ tình dục quá đà cũng có thể dẫn tới chấn thương vùng bụng, gây ra sẩy thai.

Bác sĩ Dung khuyến cáo, phụ nữ nếu bị sẩy liên tiếp, nhiều lần thì nên tránh có thai ít nhất một năm. Bởi tiếp tục mang thai ngay sau đó, sẽ tạo thành tiền lệ để khí huyết bị hư tổn sẽ dẫn đến vô sinh. Trong thời gian chờ đợi này nên bồi dưỡng sức khỏe để nhanh phục hồi can thận, làm cho tử cung bị thương tổn do sẩy thai được phục hồi bình thường.

Thai phụ có tiền sử sẩy thai càng nên lưu ý khi dùng kem chống rạn da trong thời gian mang thai, động tác xoa lên bụng của các bà bầu làm cho tử cung bị co bóp gây động thai và có thể đẩy thai nhi ra ngoài. Vấn đề quan hệ tình dục trong thời kỳ mang thai cũng cần hết sức thận trọng, nhất là đối với phụ nữ đã từng bị sẩy thai. Tuyệt đối không nên giao hợp trong ba tháng đầu của thời kỳ, ba tháng sau có thể quan hệ nhẹ nhàng, ba tháng cuối thai kỳ cần giảm bớt. Việc kích thích đầu vú cũng là nguyên nhân của sự gia tăng các cơn co tử cung gây động thai. Vì vậy, khi quan hệ tình dục trong thời gian có mang nên tránh động tác này.

Theo bác sĩ Dung, nếu sẩy thai 1 lần thì nguy cơ sẩy thai lần mang thai thứ 2 là khoảng 30%, và đến lần mang thai thứ 3 nguy cơ này tăng lên đến 50%. Vì vậy, khi mang thai chị em nên hạn chế những nguy cơ dẫn đến rủi ro để tránh trường hợp sẩy thai tái phát, dẫn đến sẩy thai quen dạ.

Theo Trí thức trẻ

Sai lầm hay gặp khi mắc bệnh tình dục

Khi nghi ngờ mình bị bệnh hoặc đã bị bệnh tình dục, một số người bệnh lại không biết cách xử lý, đối phó, dẫn đến những hậu quả vô cùng nghiêm trọng.

Các bệnh lây truyền qua đường tình dục phổ biến là: lậu, giang mai, trùng roi sinh dục, nhiễm Chlamydia, bệnh hạ cam, herpes sinh dục, sùi mào gà sinh dục và HIV/AIDS… Bệnh chủ yếu lây truyền qua việc tiếp xúc và trao đổi các dịch sinh dục (tinh dịch, dịch âm đạo), hoặc máu của người bệnh. Cơ chế lây bệnh lây truyền qua đường tình dục chủ yếu vẫn là quan hệ tình dục với người mắc bệnh mà không dùng bao cao su.

Các bệnh lây truyền qua đường tình dục thường có các biểu hiện như: tiết dịch ra nhiều (ở âm đạo hoặc dương vật), cơ quan sinh dục bị đau, ngứa, có những bất thường trên da (da có nhiều mụn cóc, mẩn đỏ có mủ…), đau bụng dưới bất thường… Một số bệnh lây truyền qua đường tình dục không thể hiện dấu hiệu rõ ràng, chẳng hạn như bệnh do Chlamydia, nhiễm virus viêm gan B và C, nhiễm HIV… vì thế người bệnh có thể không biết mình đã mắc bệnh và vô tình làm lây bệnh cho người khác.

Biến chứng của các bệnh lây truyền qua đường tình dục rất nguy hiểm như: viêm hố chậu, chửa ngoài tử cung, vô sinh, chít hẹp niệu đạo, lây sang cho con, tổn thương não hoặc phá hủy gan…

Thế nhưng, khi nghi ngờ mình bị bệnh hoặc đã bị bệnh, một số người bệnh lại không biết cách xử lý, đối phó, dẫn đến những hậu quả vô cùng nghiêm trọng.

Một số sai lầm của những người bị bệnh tình dục thường là:
1. Giấu bệnh, tự điều trị
benh-tinh-duc
Không ít người sau khi biết mình bị bệnh đã âm thầm che giấu và tự tìm hiểu cách điều trị cho mình. Thay vì đi khám để được bác sĩ tư vấn, họ lại tự mua thuốc để uống.

Lý do họ giấu bệnh có thể vì tâm lý xấu hổ, có thể do không tin mình bị bệnh nên trì hoãn việc chữa trị. Họ mua thuốc điều trị bằng cách mô tả qua loa cho nhân viên bán thuốc những triệu chứng mà họ nhận thấy được.

Giấu bệnh và tự chẩn đoán bệnh như vậy rất nguy hiểm cho người bệnh. Những dấu hiệu mà người bệnh nhận thấy chưa chắc đã chính xác, vì nhiều bệnh tình dục có thể có những triệu chứng và biểu hiện giống nhau, việc chẩn đoán chính xác bệnh còn phải dựa vào xét nghiệm máu và các kiểm tra cần thiết khác.

Hơn nữa, nhân viên bán thuốc không phải là bác sĩ nên việc cung cấp thuốc dựa trên mô tả của người bệnh không hẳn đã đúng thuốc đúng bệnh. Sử dụng sai thuốc không những không trị khỏi bệnh mà còn có thể làm cho bệnh tăng nặng thêm, khả năng trị khỏi bệnh càng giảm.
2. Không nói hết với bác sĩ

Mặc dù đã có ý thức đi khám bệnh, nhưng cũng vì tâm lý xấu hổ mà không ít người bệnh ngại ngần không dám nói hết với bác sĩ những vấn đề liên quan đến bệnh của mình. Họ cho rằng, chỉ cần quan sát, xét nghiệm là các bác sĩ đã có thể chẩn đoán và kê đơn thuốc.

Nhưng thực tế, một số bệnh tình dục có diễn biến phức tạp và có thể phát triển theo chiều hướng xấu nếu có sự tác động từ các thói quen, lối sống của người bệnh. Việc quan sát, xét nghiệm giúp các bác sĩ chẩn đoán bệnh, nhưng việc tìm hiểu tiểu sử bệnh tật, các yếu tố có liên quan đến sinh hoạt, đời sống của người bệnh lại giúp bác sĩ đưa ra phác đồ điều trị bệnh tốt nhất, phù hợp nhất với điều kiện sức khỏe của người bệnh.

Nếu cố tình giấu giếm, bác sĩ sẽ không biết được những yếu tố có nguy cơ làm cho bệnh tăng nặng, do đó không kịp thời khuyên bệnh nhân phòng tránh. Điều này có thể vô tình khiến bệnh nặng hơn, việc điều trị cũng khó khăn hơn.
3. Vẫn có quan hệ tình dục bình thường

Khi bị bệnh tình dục hoặc đang điều trị bệnh, bác sĩ sẽ khuyên bạn nên tránh có quan hệ tình dục. Điều này không những nhằm ngăn ngừa lây bệnh cho người khác mà còn đề phòng trường hợp bệnh của bạn nặng thêm.

Nếu bạn đang mắc một bệnh tình dục, bạn vẫn có thể mắc thêm các bệnh tình dục khác cùng lúc. Đó là khi bạn có quan hệ tình dục không an toàn với người cũng đang mắc bệnh tình dục nào đó.

Mặc dù cả hai cùng mang bệnh tình dục, nhưng vius gây bệnh có thể khác nhau. Chính vì vậy, nếu có quan hệ tình dục không an toàn, cả hai có thể dẫn bị nhiễm trùng chéo, làm cho tình trạng bệnh nặng hơn, khó điều trị dứt điểm hơn và hiệu quả chữa bệnh không cao.

Nếu vẫn quyết định có “quan hệ” thì bạn cần sử dụng bao cao su để phòng và tránh bệnh tăng nặng. Nếu bạn dị ứng với bao cao su, hãy sử dụng loại bao cao su làm từ nhựa tổng hợp (polyurethene)./

Cần hiểu rõ bệnh lây lan qua đường tình dục

Bệnh lây truyền qua đường tình dục (LTQÐTD) là một bệnh rất phổ biến trên thế giới. Ðặc biệt với những trẻ lứa tuổi vị thành niên (VTN). Do điều kiện giáo dục giới tính của nước ta chưa thực sự phát triển, hầu hết trẻ em và ngay cả người lớn khi nói đến vấn đề tình dục và giáo dục giới tính vẫn còn rất e ngại. Vì vậy, việc hiểu biết về bệnh LTQÐTD để phòng tránh là cần thiết.

Ở lứa tuổi VTN, các em đã phát triển đầy đủ về mặt sinh lý, đã có đòi hỏi về mặt tình dục, muốn tò mò, khám phá “mê cung” – nơi mà chúng chưa hề biết, nhưng lại không được giáo dục đầy đủ, thiếu hiểu biết. Do vậy, thực trạng đáng báo động là tỷ lệ nạo phá thai, tỷ lệ trẻ VTN mắc các bệnh LTQĐTD vẫn là một vấn đề đáng lo ngại.

Cho đến nay, người ta đã tìm thấy hơn 20 bệnh LTQĐTD.

cac-loai-benh-lay-truyen-qua-duong-tinh-duc-1

Các tác nhân gây bệnh rất đa dạng và dễ lây bao gồm: Vi khuẩn: lậu, giang mai, hạ cam… Virut: HIV, viêm gan B, viêm gan C, herpes, papilloma… Liên thể vi khuẩn và virut: Chlamydia, Ureaplasma, Mycoplasma… Ký sinh trùng: trùng roi, nấm men… Nguồn gây nên các bệnh LTQĐTD là tinh dịch hoặc dịch do âm đạo tiết ra có chứa mầm bệnh hoặc máu của người bệnh.

Một người lành sẽ bị lây bệnh nếu dịch sinh dục hoặc máu của người bệnh xâm nhập được vào trong cơ thể của người lành qua các con đường sau đây: quan hệ tình dục; do truyền máu bị nhiễm bệnh; lây từ mẹ sang con. Những hoạt động thông thường hằng ngày như: bắt tay, ôm, sử dụng chung bể bơi, qua mồ hôi, qua hắt xì hơi… không làm lây lan căn bệnh này.

Rất nhiều bệnh LTQĐTD không thể hiện dấu hiệu rõ ràng cho dù là nam hay nữ, vì thế người mắc có thể không biết rằng mình đã bị mắc bệnh, nhưng họ vẫn có thể làm lây bệnh cho người khác. Đây chính là đặc điểm rất nguy hiểm và cũng là nguyên nhân làm cho bệnh LTQĐTD rất dễ lây lan, khó phòng tránh nếu không có đầy đủ hiểu biết và đề phòng.

cac-loai-benh-lay-truyen-qua-duong-tinh-duc-2

Mỗi một bệnh LTQĐTD có những biểu hiện lâm sàng khác nhau nên khi có các biểu hiện dưới đây thì cần phải đi khám để kịp thời phát hiện và điều trị đúng bệnh: có dịch bất thường chảy ra từ âm đạo hoặc đầu dương vật; hậu môn hoặc cơ quan sinh dục bị ngứa, đau, đỏ, rát hoặc có các nốt, các vết loét bất thường, các tổn thương này có thể đau hoặc không đau; tiểu đau, buốt hoặc rát, tiểu nhiều hơn bình thường; đau bất thường ở vùng bụng dưới mà không liên quan gì tới việc hành kinh; trên da có nhiều mụn cóc hoặc các mụn phỏng rộp đau, chảy nước, hoặc có lốm đốm đỏ, các u nhọt quanh miệng hoặc cơ quan sinh dục, nổi hạch ở vùng bẹn… Đau nhiều khi giao hợp hoặc có ra máu sau quan hệ tình dục.

Cách phòng bệnh LTQĐTD như thế nào?
Mặc dù bệnh LTQĐTD rất dễ lây nhưng không phải là không có cách phòng tránh. Để tránh lây nhiễm LTQĐTD, cần tránh để dịch hay máu của người khác vào cơ thể mình bằng cách: Không quan hệ tình dục trước hôn nhân; Sống chung thủy, thực hiện một vợ một chồng, một bạn tình duy nhất; Không quan hệ tình dục với đối tượng làm nghề mại dâm, với nhiều bạn tình hoặc với bạn tình đang mắc LTQĐTD; Luôn sử dụng bao cao su đúng cách trong quan hệ tình dục; Không truyền máu nếu như máu đó chưa được xét nghiệm sàng lọc virut viêm gan B, HIV…; Cẩn thận khi phải tiếp xúc với những vật có dính máu tươi hay dịch tiết sinh dục.

cac-loai-benh-lay-truyen-qua-duong-tinh-duc-3

Không sờ trực tiếp vào máu, tinh dịch hay dịch tiết âm đạo, đặc biệt trong trường hợp tay bị trầy xước, không để máu, tinh dịch, dịch tiết âm đạo tiếp xúc trực tiếp với bất kỳ vùng da nào của mình có vết trầy xước hay vết loét; Không dùng bất cứ dụng cụ nào để tiêm, chích qua da nếu dụng cụ đó chưa khử khuẩn hoặc nghi ngờ chưa được khử khuẩn.

Trong trường hợp phải dùng bơm, kim tiêm, cần phải sử dụng bơm kim tiêm sạch (bơm kim tiêm dùng 1 lần); Khi thấy bất cứ một dấu hiệu nghi ngờ bị bệnh LTQĐTD, cần phải đi khám và điều trị càng sớm càng tốt. Luôn luôn nhớ là phải điều trị cho cả hai người cùng một lúc. Trong thời gian điều trị, tốt nhất không nên quan hệ tình dục, nếu có phải sử dụng bao cao su an toàn.

BS. Hải Hà

Theo SK&DS